Pellegrini chấp nhận từ bỏ thế mạnh về chiến thuật

Sau trận gặp CSKA Moscow ở lượt đi, HLV Manuel Pellegrini còn có ý phàn nàn về việc có vài trăm CĐV CSKA có mặt trên khán đài trong khi UEFA buộc đội bóng Nga phải đá trên sân không khán giả. Lần này Pellegrini chả còn dám trách móc gì nữa. Ông nói nghe đầy bất lực: “Tôi cũng chả biết phải giải thích sao nữa”.

Pellegrini không phải là Roberto Mancini, một kẻ vô duyên ở Champions League. Pellegrini từng đưa Villarreal, đội bóng đến từ thị trấn với số dân chưa đủ lấp đầy sân Etihad vào đến bán kết Champions League. Đấy cũng là người giúp Malaga trong lần đầu góp mặt ở sân chơi này đi một lèo đến tứ kết. Ở những mùa giải ấy, Pellegrini luôn được giới chuyên môn xưng tụng là bậc thầy chiến thuật.

Vậy dấu ấn chiến thuật đấy ở đâu trong 2 mùa giải đã qua tại Man City? Hoàn toàn không thấy. Cách chơi của Man City rất đẹp, rất ấn tượng. Nhưng nó chỉ có một công thức duy nhất: lấy sức mạnh và tốc độ để thủ thắng. Nếu có David Silva thì trung lộ là trận địa chính. Có Jesus Navas sẽ tạt cánh nhiều hơn. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ chừng ấy.



Cách chơi ấy giúp Man City đàn áp được các CLB trong nước, nhưng không đủ giúp họ đương cự được với những đội bóng mạnh hơn ở Champions League. Đây là đấu trường đặt nặng về chiến thuật. Nếu không thì Porto của 2004, Liverpool của 2005, Inter Milan của 2010 và Chelsea của 2012 đã không thể vô địch!

Pellegrini chấp nhận từ bỏ thế mạnh về chiến thuật để chiều theo yêu cầu của đám đông. Nói cách khác, ông thích nghi với văn hóa bóng đá Anh nhanh đến mức bị... đồng hóa, không còn giữ lại chút nào bản sắc riêng nữa. Kun Aguero trong cuốn tự truyện đã viết: từ ngày sang Anh, anh chạy nhiều hơn, sút nhiều hơn, thực hiện những cú qua người nhiều hơn vì... khán giả thích như vậy.

Từ ngày sang Anh, Pellegrini bỏ đi một thế mạnh đáng kể là “đọc” trận đấu. Ông không nương theo đối thủ mà đá, không điều chỉnh nóng theo từng phút trên sân mà áp đặt lối chơi ngay từ đầu. Phải phủ đầu, phải tấn công đàn áp, phải ghi bàn sớm, phải buộc đối phương đá theo nhịp điệu của mình. Mỗi trận đấu phải là một bữa tiệc bóng đá, tưng bừng nhộn nhịp như một ngày hội.

Pellegrini chính là hình ảnh tiêu biểu của Trương Nghệ Mưu. Trước khi sang Anh, ông là phiên bản của đạo diễn họ Trương trong những năm hoàng kim với những Cúc Đậu, Thu Cúc đi kiện, Đèn lồng đỏ treo cao, Phải sống. Đấy đều là những tác phẩm kinh điển dù kinh phí sản xuất rất eo hẹp.

Sau khi sang Anh, Pellegrini là phiên bản của họ Trương những năm sau này với Thập diện mai phục, Hoàng kim giáp. Những bộ phim này được đầu tư tiền tỷ, diễn viên hùng hậu, phục trang chói lòa nhưng chất điện ảnh tuyệt vời đã mất. Điện ảnh, cũng như bóng đá, luôn có sự đánh đổi và thỏa hiệp mà không phải ai cũng tỉnh táo chống lại được.

Trong năm vừa qua, Trương Nghệ Mưu tái xuất với bộ phim Coming Home (Quy Lai) như một lời chuộc lỗi với những khán giả đã yêu mến cái chất điện ảnh của ông ngày đầu. Bao giờ thì người hùng một thuở Pellegrini mới “quy lai”? Và liệu khi quyết định tìm về với bản ngã thì ông có còn ở Manchester chăng?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Thạch Anh. Được tạo bởi Blogger.